Hiên Viên Khanh Trần nghe thấy những lời này của nàng thì trong lòng dânglên một cỗ ấm áp. Hắn vốn tưởng nàng sẽ cự tuyệt như tối hôm qua; trênmặt hé mở một nụ cười tươi, đã không còn cái vẻ tàn khốc như ngày xưa,đôi mắt tha thiết khóa trụ lấy thân mình kiểu nhỏ, tinh tế của nàng.-Khi nãy ta tìm thấy một rừng mai mai đã vào cuối mùa; vừa vặn có thểcùng nàng đi tới đó xem thử; bằng không thì phải chờ tới ngày mai mới có thể đưa nàng tới đó. – hắn phát hiện ngoài ý muốn nên liền nhớ tới bộdáng vui vẻ của nàng khi thưởng mai trong Bắc an vương phủ.MịNô, nếu có thể đảo ngược lại thời gian thì ta hy vọng có thể trở lại như lúc trước, ít nhất lúc ấy ta và nàng còn được làm những đứa bé ở bêncạnh nhau, ít nhất nàng không hận ta như lúc này. Nếu có thể.. nếu thậtcó thể thì…Lời nói chất vấn của Vô Ngân vẫn còn rõ ràng, đúng thế, hắn không hy vọngcủa của mình sẽ bị người khác biết được. Trong những đêm tối, hắn khôngngừng nói với chính mình rằng không cần lòng thương hại của người khác,chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.-Ngươi đi ra ngoài trước đi, ta muốn thay quần áo! – Cảnh Dạ Lan thấy hắn còn đứng đó nên lên tiếng nhắc nhở. Ánh mắt nhu hòa của hắn thậm chíkhiến nàng có cảm giác nó êm dịu, trong suốt như nước vậy!-Được! Ta chờ nàng! – hắn theo lời nàng đi ra ngoài, từ khi nào thì HiênViên Khanh Trần hắn lại nghe theo mệnh lệnh của một nữ nhân chứ? Cuốicùng thì cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583190/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.