Năm xưa bị người này gây bất lợi, không ngờ người không muốn gặp lai xuấthiện ngay trước mặt; đã thế thì dù chỉ một giây cũng cho ngươi đựơc rảnh rỗi rồi.Người đến là y, Cảnh Dạ Lan lạnh mặt tiến tới sát chậu than. “Tách” mộttiếng, trong chậu thân nổ một tiếng, bụi lửa bay lên. Nàng tùy tay xoanắn đặt hờ lên trên chậu than sưởi ấm.VôNgân vẫn đứng đó chỉ mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt dừng lại bàn tay củanàng. Một đôi tay khéo léo trắng nõn, không có nhiễm một chút vết chaisạn, móng tay hơi hơi hồng nhạt giống như một đóa mai năm cánh vậy.TayCảnh Dạ Lan có điểm không được tự nhiên, lúc này nàng mới thở hắt ra một tiếng, ngoái đầu lại nhìn y:-Đêm khuya ngươi tới tìm ta vì muốn đứng ở chỗ đó hả? Nếu đúng vậy thìmời ngươi mau đi ra ngoài mà đứng, đừng có làm phiền tới giấc ngủ củata.-Bàn tay của vương phi rất đẹp! – Vô Ngân tán thưởng, Cảnh Dạ Lan thấy ýcười trong mắt y đúng chất của một tên hồ ly giảo hoạt- Có gì nói thẳng, nói xong thì cút đi! – nàng chán ghét bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, nhất là Hiên Viên Khanh Trần và y.Ánh mắt Hiên Viên Khanh Trần thì yêu dã, câu hồn đoạt phách, bá đạo lạimãnh liệt mang theo dục vọng chiếm hữu, người ta nhìn mà có cảm giác như bị hắn cắn nuốt vậy; còn Vô Ngân thì như cái bóng lúc nào cũng ở sauhắn, thỉnh thoảng nhìn thoáng qua thì đôi mắt thâm thúy của hắn khiếncho nàng nghĩ tới một con người khó có thể dò xét được năng lực, suynghĩ.Nụ cười của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583186/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.