Đột nhiên hắn dừng bước, quay ngoắt lại bước nhanh về phía nàng. Hoa Mị Nô không kịp dừng lại nên đập ngay vào người hắn.Lảo đảo vài bước nàng mới ngừng cước bộ, thở
hổn hển ngẩng đầu nhìn hắn:-Khanh Trần ca ca, ta .. ta .. không phải cố ý… – bộ dáng nàng thực kíchđộng, khuôn mặt nghẹn đỏ bừng, những ngón tay đan chặt vào nhau, có vẻthất kinh. Con ngươi trong sáng chớp nháy như phát sáng dưới ánh mặttrời; đáy mắt không hề mang một chút tạp sắc khiến cho Hiên Viên KhanhTrần nhất thời hoàng hốt.-Đừng đi theo ta, không cần gọi ta là ca ca, ta chỉ có một muội muội duynhất mới có một tuổi, người từ đâu chạy ra chứ?! – không phải là hắngiận nàng mà vì nàng là cháu gái của Nhã phi, tất cả những gì có liênquan tới nữ nhân ki hắn đều không muốn dính dáng tới. Hắn vẫn làm một bộ mặt lạnh lùng, nghêm túc, nhíu mày- Ta… – nàng bĩu môi, chậm rãi đứng sang một bên. Hiên Viên Khanh Trần cười lạnh một tiếng rồi xoay người đi tiếp.Từđó về sau, nàng rất nghe lời. Khi đi học lúc nào nàng cũng tươi cườirạng rỡ; cho dù mỗi lần hắn đều đáp trả lại nàng bằng cái khuôn mặt lạnh lùng thì nụ cười tươi tắn của nàng vĩnh viễn đều ôn hòa như ánh mặttrời đầu xuân vậy.Kỳthực nàng rất được hoan nghênh, ở học đường, nàng thể hiện trí tuệ thông minh, lanh lợi, cung kính với thái phó. Sau khi tan học, nhóm hoàng tửcủa phụ hoàng đều thích quây chung quanh nàng; chỉ là ánh mắt của nànglại luôn đuổi theo mạt thân ảnh cô độc kia.Thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583181/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.