Lúc này đây nàng thật sự đã chạm phải Hiên Viên Khanh Trần đíchthực. Lần đầu tiên nàng bước vào đại lao của Bắc An vương phủ, cảm giácnơi này như là một bộ mặt hung tàn thị huyết khác của hắn vậy.Trong đại lao lạnh lẽo vĩnh viễn chỉ có mùi máu tươi, nồng nặc tớimức nàng không thể nào thở nổi. Một loạt các hình cụ được xếp bày chỉnhtề, ánh nến leo lắt phát ra thứ ánh sáng mờ ảo, nhàn nhạt dường như chỉđủ dành cho một phạm nhân.Nàng bị giam ở phòng cuối cùng trong đại lao, chiếc khóa sắt thựckiên cố, bên trong thì trống rỗng, chỉ có bốn bức tường cao lạnh ngắt, ở chỗ cao nhất có một ô cửa sổ nho nhỏ, nhìn quanh quất trong phòng giamkhông hề có một bộ quần áo ấm, chỉ vậy cũng đủ để nàng tưởng tượng ranhững ngày sống ở nơi này sẽ như thế nào.Người giữ cửa phòng giam của nàng là tay đao phủ trong Bắc An vươngphủ, Cảnh Dạ Lan từng gặp qua hắn một lần, đó là khi mai táng Tiểu Khả,hắn cũng có mặt. Thân hình hắn gầy gò, dung mạo xấu xí rất hợp với hìnhtượng nhân vật cay độc, lợi hại.- Vương phi, nơi này rất đơn sơ! – tiếng hắn nói nghe cứ như tiếngkim loại va vào nhau chát chúa, từng chút từng chút đâm vào màng taikhiến Cảnh Dạ Lan đau nhức.- Nếu đã bị giam vào lao thì ở đâu mà chẳng giống nhau, cũng khôngcó quyền lựa chọn – nàng tùy ý ngồi xuống dưới đất, ánh mắt hướng tới ô cửa sổ nhỏ trên đỉnh đầu. Gió tuy rất lạnh nhưng may mắn là có thể giảm bớt mùi máu tươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583169/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.