Dọc đường trở về Bắc An Vương phủ, Hiên Viên Khanh Trần cùng nàng ngồichung một nhuyễn kiệu, trong không gian nhỏ hẹp hai người cơ hồ ngồi dán chặt vào nhau, hắn nhắm hờ hai mắt, cánh tay cường tráng hữu lực ômchặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn của Cảnh Dạ Lan, cằm tưa vào đầu vai nàng. Cỗ kiệu xóc nảy thế mà hắn vẫn làm như đang ngủ.
Cảnh Dạ Lan thì nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ thật lâu, trong đầu suy nghĩmiên man. Thời gian không còn nhiều nữa, chờ tới khi Vô Ngân chể đượcdược thì cũng chính là lúc nàng biến thành thuốc thí nghiệm cho ThuThủy. Ngoái đầu nhìn lại, nàng ngưng thần đánh giá Hiên Viên Khanh Trần.
Hình như trong trí nhớ của nàng thì hắn và nàng rất ít khi im lặng, bìnhthản ngồi chung thể này. Nghĩ lại đủ chuyện diễn ra, từng chuyện hiệnlên trước mắt một cách rõ rang khiển nàng không tư chủ được mà than nhẹmột tiếng.
Người đang tựa vào nàng dường như nghe được tiếng thở dài liên mở bừng mắt, đáy mắt hấp háy sáng:
- Làm sao vậy? – biểu tình của hắn mơ màng, một nụ cười câu hồn nở rộ nơi khóe môi, hợi thở nhè nhẹ quen thuộc phát tán trên cổ khiển thân thểCảnh Dạ Lan nao nao.
- Không có gì, ngồi lâu quá nên ta thấy hơimệt thôi. - nàng rời tầm mắtđi, tùy tay nhấc lên rèm kiệu. Gió lạnh thổi vào khiển cho than thể khônóng của nàng tỉnh táo chút đỉnh.
Sóng mắt lưu chuyền, nàng nhìn Tô Vân Phong đang đi cách nhuyễn kiệu khôngxa, ánh mắt lơ đãng tương đối, nàng nhẹ cười không tiếng động.
Càng về tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583164/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.