Chiếc lưỡi nóng bỏng hôn xuống theo sợi tóc của nàng rồi trượt qua mặt màynàng, hắn dừng lại cắn mút chiếc cổ trắng ngần, từ từ chảy xuống ngựcnàng, miệng ngậm lấy nụ hoa trước ngực, say sưa mút vào.-Ưm! – Cảnh Dạ Lan phát ra một tiếng rên rỉ, nhất thời nàng mở tròn mắtkhông thể tin được là nàng lại thần phục hắn nhanh như vậy. Nhất là khinhìn thấy ý cười trong mắt Hiên Viên Khanh Trần thì nàng vừa thẹn vừagiận đành nhắm chặt mắt lại. Nàng hận hắn là chuyện thật nhưng thân thểnày đã sớm phản bội chính mình mà chịu thua trước hắn.-Làm sao vậy? Không phải ngươi đã nói đây chỉ là phản ứng tự nhiên của cơ thể sao, vì sao còn ngượng ngùng chứ?! – hắn ngẩng đầu, nỉ non bên tainàng. Nhìn cơ thể nàng vì hoan ái mà bắt đầu ửng hồng lên thì khóe môigợn lên ý cười thật thực sâu. – Hay là ngươi bắt đầu yêu thương cô vương rồi?!Yêu thương hắn? Sao có thể! Nàng đột nhiên nhớ tới lần đánh cuộc lần trướcvới hắn, ngươi cho rằng thân thể thuần phục là vì yêu thương ngươi sao?Nực cười!Nàng mở trừng mắt, trong đáy mắt nổi lên ý cười, hơi hơi thở dốc nói:-Là ta yêu ngươi hay là ngươi yêu ta, chuyện này cần có thời gian đểchứng mình chứ không phải chỉ dựa vào chuyện này! – nói rồi nàng chủđộng vươn cánh tay vòng qua vai hắn – Ta đương nhiên nhớ rõ ước địnhgiữa chúng ta khi ấy cho nên ta rất tuân thủ, nhưng mà thắng thua chưabiết được, ngươi có thể từ từ mà thưởng thức!Sóng mắt lưu chuyển, nàng nâng đầu lên, lớn mật học bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583150/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.