Tới khi Vô Ngân bôn ba mệt mỏi trở về thì Hiên Viên Khanh Trần đã ngồitrong cung chờ y, trên khuôn mặt tái nhợt kia chỉ có đôi mắt màu vàngyêu dị là còn sáng chói như trước.- Ngươi đã trở lại! – hắn bình tĩnh nói rồi nhìn Vô Ngân, hàng mày đang nhăn chặt lại chốc chốc dãn ra.-Nếu ta không trở lại thì ngươi chết thế nào cũng không biết! – Vô Ngântức giận quát váng lên với hắn. Ngay sau đó y bắt mạch cho hắn, mày rậmkhóa chặt lại với nhau. – Rốt cuộc thì ngươi đã dùng bao nhiêu máu chứ?Hiên Viên Khanh Trần lắc đầu:- Ta không có đếm.-Không đếm?! – Vô Ngân như phát hoảng. – Ngươi có biết là dù ngươi có ăntất cả những dị thảo khắp thiên hạ này thì ngươi vẫn chỉ là một ngườibình thường. Mỗi ngày ngươi dùng máu của mình để chế thuốc thì liệungươi còn có được bao nhiêu máu chứ?- Cho nên ta mới mạo hiểm phái người đi, dù có bị ngươi mắng thì vẫn muốn ngươi về trước. – hắn lạnh nhạt trả lời Vô Ngân- Hừ, bảo ta quay về là để nhìn người quy thiên như thế nào đúng là không có sai mà!- Chẳng phải ta vẫn còn mạnh khỏe trước mặt ngươi sao?! – Hiên Viên Khanh Trần đứng dậy vỗ vỗ bả vai Vô Ngân.Vô Ngân quắc mắt, hít vào một hơi thật sâu rồi mới trầm giọng hỏi:-Ngươi thành thật nói cho ta biết, ngươi hao hết tâm tư cứu nàng chẳng lẽ chỉ vì nàng là thuốc dẫn cho Thu Thủy hay là có lý do nào khác? – conngươi u lượng nhìn chằm chằm vào mắt Hiên Viên Khanh Trần.Thần sắc hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583138/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.