Tuyết cuối cùng cũng ngừng rơi, cả một đêm Cảnh Dạ Lan không ngủ, nàng cứ nôn nóng bất an trong người, khi thì hoảng hốt, khi thì lo lắng, mãi tớikhi bình minh thì mới chợp mắt được một chút. Nhưng Tiểu Khả không có ởđây, trên giường chăn nệm vẫn chỉnh tề, có nghĩa là đêm qua nha đầukhông có ở trong phòng. Thật là kỳ quái, ngoài vương phủ ra thì nha đầucòn đi đâu được chứ?Từbình minh tới chạng vạng chiều mà vẫn không thấy Tiểu Khả đâu, Cảnh DạLan bắt đầu lo lắng sốt ruột, từ đáy lòng dâng lên một cỗ hoảng loạn, cứ thế quay quấn lấy nàng.-Có ai thấy Tiểu Khả đâu không? – nàng hỏi hạ nhân trong vương phủ nhưngvẫn không có kết quả, mà cũng không thể ra khỏi phủ để đi tìm. Cuối cùng thì nàng cũng không thể ngồi một chỗ chờ đợi vô ích nữa mà lục tung tìm khắp cả vương phủ.Cũng may Hiên Viên Khanh Trần không có giam cầm nàng như ngày trước nên khimàn đêm bao trùm xuống thì nàng ẩn náu thân hình nhỏ bé của mình lướtnhạn trong bóng tối.Kiến trúc trong vương phủ có quá nhiều, nàng chỉ có thể lần mò tới những nơi mình quen thuộc, tìm kiếm một hồi mà vẫn không có kết quả, tâm nàng đãloạn lên, tựa hồ ngay cả đứa nhỏ trong bụng cũng bắt đầu xao động, bấtan đá nàng.Tiểu Khả, rốt cuộc thì ngươi ở chỗ nào vậy? Nàng siết chặt ngón tay, tiếptục đi tìm khắp cả một Bắc An vương phủ to lớn. Kiến trúc trước mắt dầndần xa lạ, thoạt nhìn nơi này nàng chưa hề thấy qua lần nào.Ngoài căn phong tọa lạc ngay chính giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583133/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.