Vô Ngân nở nụ cười, “Vô Ngân lo lắng cho đứa con nối dòng của Vươnggia.” Ánh mắt yêu mị đảo qua bọn họ. Chỉ khoảng nửa khắc hắn đọc trongmắt Hiên Viên Khanh Trần đang muốn nói cái gì.“Đứa nhỏ tốt lắm, cảm ơn ngươi đã quan tâm. Nếu không có chuyện gì ta với Vương gia sẽ không phiền tới ngươi.” Cảnh Dạ Lan ôn nhu nói, cùnglúc dặn dò Tiểu Khả bên người.
Tuy nàng nói vậy nhưng Vô Ngân vẫn ngăn cản đường đi của nàng. “Ngươi còn chuyện gì muốn nói à?” Cảnh Dạ Lan cố kiên nhẫn.
“Vương phi không thể đi.” Lời nói của hắn không chỉ lạnh nhạt, mà còn kiên quyết dị thường.
Nàng nhíu mày lại, chết tiệt, xui tận mạng mới gặp phải hắn mà. CảnhDạ Lan đẩy nhẹ Hiên Viên Khanh Trần, ý muốn hắn nói cái gì đó.
“Cô vương cùng Vương phi đi ra ngoài, sẽ không có việc gì đâu.” Hắn chậm rãi mở miệng nói.
Nhưng mà Vô Ngân lại lạnh lùng nói một câu, “Vương gia vẫn chưa nói cho Vương phi sao?”
Nói cho nàng cái gì? Cảnh Dạ Lan sửng sốt, nhìn lại Hiên Viên KhanhTrần liếc mắt một cái, mà hắn vẫn giương mắt nhìn phía trước, mấp máynhanh bạc môi không nói được lời nào.
“Ngươi muốn nói cái gì?” Lời nói của Vô Ngân làm cho nàng cảm thấy bất an.
“Vô Ngân…” Hiên Viên Khanh Trần đột nhiên mở miệng.
“Vì sao ngươi không nói? Vương phi nên biết chuyện này.” Hắn khôngnhìn Hiên Viên Khanh Trần mà nhìn Cảnh Dạ Lan nói, “Xem ra Vương gia đãkhông nói cho Vương phi biết sự tình. Nhưng Vô Ngân đây là đại phu, phải có trách nhiệm phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583125/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.