“Không có,không có, không có!” Vô Ngân vừa mới thấy Hiên Viên Khanh Trần tới liềnliên thanh nói. Không đợi hắn vào cửa đã muốn khóa phòng lại, Vô Ngânthấy hắn vội vàng chặn đại môn.
Hắn nghĩ ylà thần tiên sao? Hỏa liên độc vật như vậy, phải hao tâm tổn lực tìmkiếm nhiều năm mới có. Hết thảy đều phải xem cơ duyên trùng hợp. Hắn vìHoa Mị Nô một đao giết chết hoả liên, còn bảo hắn nghiên cứu chế tạogiải dược độc hỏa liên. Thật sự là rất…
“Đừng nhưvậy. Ta với ngươi là bằng hữu nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngươi ngay cảcửa cũng không cho ta vào hay sao?” Tay Hiên Viên Khanh Trần đặt ở cửaVô Ngân đang chuẩn bị đóng, vẫn là khóa chặt .
“Ta phiền,ngươi đừng quấy rầy.” Y lười cùng Hiên Viên Khanh Trần nói thêm cái gìđó. Rõ ràng là đang nằm xuống chuẩn bị nghỉ ngơi.
“Lúc ngươiđang phiền lòng, có người nói chuyện với ngươi không phải là tốt hơnsao?” Hiên Viên Khanh Trần rất có kiên nhẫn. Hắn hiểu Vô Ngân như hiểuchính mình. Nhìn vẻ mặt y tiều tuỵ, hắn lập tức hiểu được Vô Ngân bắtđầu vì mình nghiên cứu chế tạo giải dược độc hoả liên.
“Miễn làđừng nhìn thấy ngươi, ta so với cái gì cũng thoải mái.” Vô Ngân liếctrắng mắt. Vứt bỏ luôn vẻ tao nhã. Y thực không văn nhã cắn lại HiênViên Khanh Trần một ngụm.
“Cảm ơn.” Hắn không những không giận, mà còn ngược lại thấp giọng nói một câu làm cho thân mình Vô Ngân ngẩn ra.
Cảm ơn. Hiên Viên Khanh Trần hắn chưa bao giờ cùng ai nói qua hai chữ cảm ơn. “Không lẽ ngươi ăn nhầm dược à, sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583122/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.