Còn rắn quấn quanh cánh tay Vô Ngân, ngóc đầu lên, thở phì phì. HiênViên Khanh Trần yên lặng, đánh mặt né tránh ánh mắt chất vấn của Cảnh Dạ Lan. Trước mắt, độc vật trên tay Vô Ngân chính là hy vọng duy nhất tìmnhiều năm mới có được của hắn nhưng giờ phút này trong lòng hắn lại cónhững suy nghĩ vô cùng phức tạp.
Đúng vậy, Vô Ngân dùng Cảnh Dạ Lan để đặc chế ra giải dược, có thểgiữ được mạng nhưng những đau đớn do thử nghiệm thuốc thì người bìnhthường khó mà tưởng tượng được. Không phải chưa có ví dụ, trước đó cóvài người thử dược nhưng không một ai may mắn thoát chết, huống hồ lầnnày là chất kịch độc “Hỏa liên” nên trong lòng hắn mới dao động. Hắnđang lo lắng cái gì chứ…
Sau một hồi trầm mặc, Cảnh Dạ Lan cắn chặt răng, hít một hơi thật sâu:
- Vì sao lại là ta? – nàng không hề ôm ảo tưởng hy vọng lúc này HiênViên Khanh Trần có thể buông tha cho mình, nhưng nàng muốn hỏi rõ ràng,nàng chiếm cứ thân thể của HoaMị Nô,nhận hết mọi tra tấn cho tới chết,nàng muốn biết vì cái gì mà mình phải chết.
Đáy lòng nổi lên sự không cam tâm, không biết xuất phát từ duyên cớnào, đột nhiên nàng rất muốn nghe. Hiên Viên Khanh Trần không tự chủđược mà thấp giọng nói:
- Ta sẽ không để ngươi chết!
Cảnh Dạ Lan nhìn thấy trên vẻ mặt hắn hiện lên một tia lo lắng, lạnh lùng nở nụ cười:
- Vương gia, không ngờ phương pháp tra tấn của ngươi lại đa dạng nhưvậy. Nếu đã quyết định rồi thì cần gì phải làm bộ làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583118/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.