Cảnh Dạ Lan nghe từ miệng tiểu nhị thì đã biết nơi này là nơi nào, đúng nhưlời Tiểu Khả nói, hai người đã rời khỏi Bắc An Vương phủ
được một quãng đường xa. Có lẽ con ngựa Tô Vân Phong đưa cho nàng chắc làloại thượng phẩm, vì thể mà nàng đỡ phải tốn nhiều thời gian chạy trốn.
Vì để tránh người dễ nhận biết, nàng và Tiểu Khả tìm đến một nông trại. Từ nông trại ở phía sau mặt núi nhìn qua, nàng cẫn thận quan sát, chỉ thấy xung quanh toàn là núi rừng, kéo dài một mảnh. Tuy rằng đỉnh núi khônglớn, lại có địa thể hiềm trở, sơn đạo e là cũng phức tạp.
Trừ bỏ những người địa phương ra thì người ngoại lai bình thường cũng hiếmkhi đặt chân đến đây. Hơn nữa trên núi cũng có rất nhiều hang động tonhỏ, rất thích hợp dùng đề trốn tránh.
Cho dù Hiên viên Khanh Trần có tìm đến đây thì nàng cũng có thể mang đứanhỏ trốn đi. Nếu hắn đem người đến đây tìm nàng thì cũng phải tốn đếnvài ngày. Dựa vào kinh nghiệm sinh tồn bên ngoài cuộc sống hoang dã mànàng đã rèn luyện, nàng có đủ tự tin tránh thoát.
Tiểu Khả, ngươi hãy nghe cho kĩ đây" Nàng phân phó: "Chúng ta ở trong nàycũng không thể ở mãi được, ngươi ngoài việc ra ngoài mua thuốc thì thờigian khác đều phải ở trong nhà, ta muốn dạy cho ngươi một vài thứ, saunày tất sẽ có lúc cần dùng."
Lúc này đây, nếu thực sự có thể thoát khỏi Hiên Viên Khanh Trần, con đườngvề sau cũng là không ngừng đào tẩu cùng trốn tránh. Chỉ sợ thân thể củaHoa Mị Nô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583106/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.