Chương 47: Ôn nhu mà chống đỡ
Cảnh Dạ Lan trằn trọc suốt một đêm, mãitới khi hừng đông mới nặng nề chìm vào giấc ngủ. Trong mơ mơ màng màngnàng thấy mình được người ôm vào ngực, hơi thở ấm áp phả bên tai. Nàngkhông giãy dụa, miệng chỉ lầm bầm mắng một câu:
- Ta rất buồn ngủ, đừng có ầm ỹ!
Xem như đã giải quyết được hết thảy mọichuyện, tâm trạng chặt cứng buông lỏng xuống, một than ủ rũ, ngay cảxương cốt cứ như mềm nhũn hết ra vậy.
Hiên Viên Khanh Trần nhìn khuôn mặt buồnngủ của nàng, theo bản năng dùng động tác nhẹ nhàng đem thân mình nàngthít vào trong lòng ngực:
- Dậy ăn chút gì đó rồi hãy ngủ tiếp.
- Không muốn ăn, ta buồn ngủ. – nàng liên tục xua tay, muốn thoát khỏi sự trói buộc của hắn nhưng lại bị HiênViên Khanh Trần ôm chặt lại, rời khỏi giường.
- Ngươi muốn làm gì? – nàng chỉ có thể ôm chật lấy cổ hắn, không kiên nhẫn mà trừng mắt hỏi hắn. Tên hỗn đản nàylại muốn làm gì chứ?
Hiên Viên Khanh Trần không nói một lời,chỉ ôm nàng đi ra đại môn, vòng qua một hành lang gấp khúc, tới vườn hoa trong Ngọc Thần cung thì dừng lại. Một mùi hương hoa thanh nhã theo gió truyền tới, Cảnh Dạ Lan quay đầu nhìn lại, sáng sớm ở sân viện ngàongạt hương mai; dưới tán cây mai đã chuẩn bị một nhuyễn tháp, bốn phíacó duy trướng phất phơ theo gió.
Đây là…. Nàng dùng ánh mắt khó hiểu nhìn mọi thứ trước mắt.
- Thích không? – Hiên Viên Khanh Trần nhỏ nhẹ nói bên tai nàng.
- Rất đẹp. – Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583093/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.