- Ai bảo ánh mắt của ngươi không chịu ngoan ngoãn, không đứng đắn mà đi nhìn
người khác! - hắn nheo mắt, bả đạo nói.
- Người không đứng đắn e không phải là ta! nàng trả miếng hắn, thân mình đồ sộ kia vẫn bất động.
- Nghe mệnh lệnh của cô vương, ngươi không được nhìn bất cứ ai ngoài Cô Vương
Hiện Viên Khanh Trần nhìn Xuống nàng, ra lệnh. Tối nay nàng không hề kiêngnề mà nhìn Tô Vân Phong mãi, trong mắt hiện lên tia tán thưởng giống như muốn giao cả trái tim cho hắn vậy. Thậm chí bên môi còn mỉm cười, tấtcả đều vì Tô Vân Phong.
Nàng là nô lệ của hắn, hắn là chủ nhân của nàng, cho dù là thân thề hay trái tim thì đều thuộc về Hiên Viên Khanh Trần hắn! Người càng khó chinhphục thì hắn lại càng muốn nhốt trong lòng bàn tay, khiển nàng phải hoàn toàn phục tùng hắn.
Dùng sức cắn một miếng trên đầu vai nàng, hắn cũng chẳng thèm nghĩ tới mộtcái cớ cho hợp lý. Xem ra hắn cần phải làm cho nữ nhân này phải nhớ rõ,từ nhiều năm trước thì nàng đã có dấu vết của hắn rồi.
- A ~~~ - nàng hô nhỏ một tiếng, tay vung lên đấm vào vai hắn, đau thấu tâm! Hắn thật sự là một tên điên hết thuốc chữa mà...
Trong miệng toàn là máu tươi của nàng, hắn ngẩng đầu lên chăm chú nhìn hai tròng mắt nàng rồi lại ra lệnh một lần nữa:
- Ngươi nhất định phải nghe lời!
Một cái quy định buồn cười và ngây thơ! Đáy lòng Cảnh Dạ Lan thầm cười nhạo:
- Ánh mắt muốn nhìn tới người nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583089/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.