Trong đôi mắt lạnh như băng của hắn phụt ra hàn quang phóng lên người Cảnh Dạ Lan. Cảm giác này trước nay chưa từng có, nó khiến tận nơi Sâu nhấttrong thân thể nàng hứng chịu một trận hàn ý thấu xương, từng chút mộttràn ngập khắp tứ chi.
Hiên Viên Khanh Trần hình như rất nhạy cảm với hai chữ này!
Không khí trong phòng thấp tới cực điểm, hai người lạnh lùng đối diện nhau,thật lâu sau hẳn không nói gì mà xoay người đi ra ngoài. Tiếng đóng cửaầm ĩ khiển cho người Cảnh Dạ Lan run lên, cuối cùng nàng ngồi một minhngây ngốc trên giường. Tay không tư giác đưa lên vuốt bụng, ánh mắt nghi hoặc, xuất thần thật lâu.
xxx
- Cút hết, tất cả cút hết cho ta,ta không ăn cái gì hết! -theo sau tiếngquát tháo là tiếng bát chén vỡ nát. Bắt đầu từ ngày đó ở Ngọc Thần cung, vào giờ ăn luôn truyền ra những thanh âm phẫn nộ, ngang bướng. Ban đầukhi thể như đại hồng thủy, bây giờ thì yểu đuối vô lực, cho dù ngữ điệucó như thể nào thì đều thể hiện một quyết tâm quật cường, một sự trútgiận mãnh liệt.
- Vương gia, Vương phi người... - hạ nhân hầu hạ nơm nớp lo sợ đứng trước mặt Hiên Viên Khanh Trần, quanh thân hắn được bao phủ bởi một tầng khithô bạo, hạ nhân đứng như nhũn ra, thiểu không ngã phịch xuống. Khôngcần ngẩng đầu thì mọi người đều biết biều tình hiện giờ của Vương gia.
- Tiếp tục đưa tới, nàng ném bao nhiêu thì các ngươi đưa tới bấy nhiêu,thiểu một lần thì các ngươi cũng đừng muốn sống nữa! - nói xong, hắn đivào phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583082/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.