Nước, khát quá!
Đầu lưỡi Cảnh Dạ Lan liểm đôi môi khô nứt, lát sau thì một dòng nước mát lạnh như cam tuyền chảy vào miệng nàng nhưng không đủ cho cơn khát của nàng, mới có mấy miếng đã hết.
– Cho ta uống nước! -thanh âm khàn khàn từ trong miệng nàng phát ra, nàng Vẫn có thể nói được. Chậm rãi mở mắt, người mà nàng không mong muốn nhìn thấy nhất lại cố tinh xuất hiện ở trước mắt.
Theo bản năng, nàng sờ sờ thân thể của mình, may mắn.. may mắn là còn mặc quần áo. Đáp lễ lại ánh mắt đùa cợt của Hiên viên Khanh Trần, nàng đem tầm mắt Iướt qua hắn, dừng lại ở cốc nước trên bàn, yết hầu cứ như có ngọn lửa nóng bốc cháy lên.
– Có thể nói rồi nhưng không muốn nói gì với cô vương. – Hiên Viên Khanh Trần ngồi bên giường, gần sát mặt nàng, hỏi.
– Ta muốn nói, từ hôm đó đã có nói qua, ngươi còn muốn nghe cái gì? – mắt lạnh nhìn hắn, nhìn dáng vẻ “không có việc gì” của hắn nhưng mà Cảnh Dạ Lan không rõ sao hẳn lại dễ dàng buông tha một cơ hội làm nhục nàng, chà đạp nàng? Đó không phải là tác phong của hẳn.
Tuy nhiên, có thể thoát một lần cũng là chuyện tốt; bằng không, nàng thật sự không có cách nào giải quyết những phiền toái không cần thiểt kia.
Đôi mắt màu vàng của Hiên Viên Khanh Trần như nhìn thấu được lòng nàng, bên môi nổi lên nụ cười quỷ dị, nhất thời sửa lại thái độ bình thường, đứng dậy bưng chén dược tới.
– Uống đi! – hắn đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583076/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.