Chương 27: Mị dược
Hiên Viên Khanh Trần thản nhiên nói:
- Độc dược?
- Tĩnh Uyển nào dám hạ độc trên người vương gia. – nàng liếc mắt, tha thướt, lắc đầu.
- ?
- Làm sao có thể làm chuyện đó được chứ! – nàng cười to một trận, hai mắt xuân ba liễm diễm, hai gò má đỏ ửng lên, đem những đóa hải đường bên cạnh hạ xuống một bậc. Bộ dáng say men rượu lả lướt, nhẹ nhàng thở dốc nói. – Là mị dược!
- Mị dược? – Hiên Viên Khanh Trần nhíu mày.
- Vâng, chính là như vậy! – nàng giơ bông hoa hải đường trong tay lên, một chùm hoa vũ đỏ bừng nở rộ trước mắt,xuyên thấu qua hồng vụ mênh mông, nàng cười không kiêng nể gì. – Chỉ cần là người thì không có cách nào kháng cự được mị dược này!
Nàng trút bộ xiêm y màu đỏ xuống, da thịt tuyết sắc phụ trợ làm nàng càng thêm liêu nhân. Thân thể nàng mềm mạikhông xương cứ như rắn bò lên người Hiên Viên Khanh Trần:
- Vương gia… – thanh âm kiều mỵ tiêu hồn.
- Cô vương không thích. – Hiên Viên Khanh Trần lạnh lùng nói.
Ách, tiếng cười của nàng ngừng bặt, vẻ mặt đắc ý nâng lên nhìn hắn:
- Dược này là do ta tự tay bào chế cho người!
Hắn nhìn xuống nàng, bặc, một phen cầm lấy mái tóc dài của nàng, từng chữ nói thật rõ ràng:
- Cô vương đã sớm báo cho ngươi biết, không có gì có thể khống chế cô vương! – tay dùng lực, kéo nàng ra khỏi người.
Tĩnh Uyển xoay người ôm lấy thắt lưng hắn:
- Nếu thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583073/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.