Chương 24: Nhiều năm nhớ lại
Như rơi vào bóng tối khôn cùng tìm khôngthấy đường ra, bên tai Cảnh Dạ Lan vang lên tiếng khóc đứt quãng của nữtử,hư hư thực thực, mỗi một tiếng đều làm cho lòng nàng đau đớn.
Trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một tia sáng trắng, đó là …
Trong khung cảnh mênh mông, yên tĩnh rộng lớn, một vẻ mặt thản nhiên hiện lên.
Hắn, là hắn…. Tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng cặp mắt đặc biệt kia thật sự khiến người ta khó có thể quên được!
- Khanh Trần ca ca. – một cô gái khoác áo choàng lông cáo bất an đứng bên cạnh hắn, nàng không dám tới dần, khuôn mặt nghiêm nghị buông lỏng, miệng hé mở nhỏ giọng gọi hắn. Một đôi mắttrong trẻo như nai con, đôi mắt xinh đẹp ấy đã sưng đỏ lên vì khóc. Hắnkhông lên tiếng trả lời, nàng cố lấy thêm chút dũng khí tiến lên vàibước, vươn tay muốn giữ chặt góc áo hắn lại.
- Cút! – lời nói của thiếu niên này sovới bầu trời đầy gió tuyết thì còn khiến cho lòng người phát lạnh hơn.Cánh tay bé nhỏ vươn ra run run không biết nên cầm lấy hay là…
- Khanh Trần ca ca, ngươi đừng như vậy. Ta biết là ta sai rồi, ngươi đừng… – nàng lại tiếp tục khóc.
Thiếu niên chậm rãi quay đầu lại quét mắt nhìn nàng một cái, lửa giận trong mắt dường như dấy lên muốn thiêu đốt nàng:
- Ai là ca ca của ngươi hả hoàng hậunương nương tương lai? – rõ ràng là hắn đang tức giận song khóe miệnglại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo buộc cô gái không dám khóc thànhtiếng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583070/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.