Chương 17: Lại trốn đi
Đuôi mày khẽ nhếch lên tràn đầy tự tin, khóe môi Cảnh Dạ Lan gợi lên một độ cong tuyệt đẹp:
- Có cái gì mà không dám!
- Có can đảm, Hoa Mị Nô! Nhưng mà, đắc tội với cô vương sẽ có hậu quả gì, chỉ sợ ngươi còn chưa biết! – đồng tử hắn sáng ngời.
- Trêu chọc vào ta sẽ có hậu quả gì chỉ e ngươi cũng chưa biết. – nàng cười lạnh, không hề để ý tới hắn, một lầnnữa ngăn lại tiếng nói của Hiên Viên Khanh Trần. Bên ngoài cửa, nha đầuTiểu Khả tiến vào.
- Tiểu thư, đây là … – giây tiếp theo,Tiểu Khả che miệng ngăn lại tiếng kinh hô, hãi hốt nhìn cảnh tượng trước mắt. Vương gia vẫn luôn thô bạo nhưng lúc này lại im lặng nằm trêngiường, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào tiểu thư nhà nàng.
Bắt tay xoay bức tượng gỗ trên giường, một cánh cửa nhỏ ở vách tường không tiếng động mở ra. Cảnh Dạ Lan phân phó:
- Tiểu Khả, ngươi có dám trốn cùng ta một lần nữa không?
Nhìn nàng và Hiên Viên Khanh Trần, Tiểu Khả dùng sức gật đầu:
- Dám, tiểu thư đi đâu nô tỳ liền đi theo đó!
- Được, ngươi giữ ở chỗ này, ta vào xemthử. Nếu ta có gì bất trắc thì ngươi hãy dùng cái này. – nàng đặt chiếcchâm vào tay Tiểu Khả, chỉ vào Hiên Viên Khanh Trần nằm trên giường, mỉm cười nói. – Vương gia, chắc ngài không muốn nha đầu của ta chạm vàothân mình cao quý của ngài đâu.
Hắn cũng cười đáp lại nàng, nụ cười làmcho Tiểu Khả ở một bên sợ hãi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583063/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.