Trong biệt thự bên bờ biển Polo Đan Mạch, hai người sóng vai đứng đằng xa,lẳng lặng nhìn sóng biển cuồn cuộn, hưởng thụ thời gian yêu bình hiếm có giữa hai người.
Đột nhiên, trong đầu Đào Chi Yêu thoáng hiện một dự cảm không tốt, theo như những gì đang nghĩ, mình đang dần sa vào một cái lưới và thòng lọngkhổng lồ.
Nhất thời Đào Chi Yêu rùng mình một cái, toàn thân đềurun rẩy, nếu sự tình quả thật giống như cô nghĩ, vậy thì, hậu quả khôngthể tưởng tượng nổi. Cô hiểu bọn họ, dù Khải Tưhay nhóm Tiểu Đào, nếu cô không nghĩ sai, Cung tất nhiên đã tìm đượcnhược điểm của Khải Tư, dùng điệu hổ ly sơn dụ hắn đi, tiếp theo, bọn họ lại chạy đến đây cứu cô, tất cả vốn không chê vào đâu được, đáng tiếc,sai lầm ở chỗ, Khải Tư vì muốn ngăn cô chạy trốn nên đã thiết lập mộtcái bẫy.
Nếu, nếu Cung và Tiểu Đào thật sự đến đây cứu cô, nhất định sẽ xâm nhập vào biệt thự, đến lúc đó……
Làm sao bây giờ, dù có phải như cô suy nghĩ hay không, cô cũng muốn nói cho bọn họ biết, cô không muốn nhìn thấy thảm kịch khiến mình đau khổ, trọn cả một đời.
Mà trước mắt, chỉ có một người, không, có lẽ là người có thể giúp cô.
Đào Chi Yêu quay đầu, lần đầu tiên dùng ánh mắt cầu xin nhìn Lạc Ngọc Sanh.
Lạc Ngọc Sanh như không để ý, vẫn nhìn về phía trước, thật lâu sau, khóemiệng khẽ gợi lên một đường cong hoàn mỹ mà chua xót: “Em đừng nói gì,em có biết dù em có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-no-tan-nuong-cai-tao-tong-tai-gay-cua-gioi-hac-dao/2160830/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.