Đào Chi Yêu bỗng lấy một con dao nhỏ từ cánh tay trái xuống, chỉ chốc lát sau, đă cắt đứt dây thừng trội chặt hai tay, nhẹ rơi xuống đất, vuốt vuốt chồ cổ tay bị trói, Đào Chi Yêu đi một vòng trong phòng, khi đến cửa sau, liền có một tên ạó đen bỗng mở cửa cảnh cáo nói: "Đào tiểu thư, trước khi Khải Tư đại nhân rời đi cổ dặn, dù ngài ấỵ mặc cô làm gì bên trong, nhưng không thề rời phòng nửa bước, nếu không, đừng trách chúng tôi không khách khí."
Đào Chi Yêu thản nhiên cười nói: “Yên tâm, tôi hiểu mà." Đào Chi Yêu sờ sờ cái mũi, lại đi vào trong phòng, nhìn bốn phía xung quanh, phòng này thật đúng lả xa hoa a, không phải chỉ lớn bình thường, mà là cái gì nên có cũng đểu có.
Đào Chi Ỵêu nhìn vị trí của Khải Tư ban nãy, nơi đó hắn vừa tự pha cà phê, tính Đào Chi Yêu vốn thích yên bình, cô tự nhiên biết bên ngoài có bao nhiêu âm mưu bao nhiêu tranh đâu, tàn sát khốc liệt, có thể lúc này Cung Nhã Thương và Khải Tư đang đáu kịch liệt, nhưng, cô biết cô lúc này, không thể làm gì cho họ, chì có thể đứng đây, không gây ra phiền toái gì.
Nếu cỏ chẳc chắn minh có thể an toàn chạy trốn, vậy thì, không cần ai bảo, cô cũng se làm.
Nhưng, cô không chắc chắn, cho nên, cô không thể mạo hiểm, mạo hiểm sinh mệnh của minh. Đúng, khi cô còn một minh, khi cô còn là sư tử, cô không sợ chết, cô từng tưởng tượng rất nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-no-tan-nuong-cai-tao-tong-tai-gay-cua-gioi-hac-dao/2160826/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.