Đúng lúc Lưu Cảnh đang suy tư, một văn thần mở miệng nói: “Chủ công, chuyện này có cần báo cho Thanh Tiêu môn không?”
Lời này vừa ra, lập tức nhận được sự đồng tình của rất nhiều văn võ.
Đối phó tà ma, đương nhiên phải tìm môn phái tu tiên, nếu không chỉ dựa vào những phàm nhân như bọn hắn, thương vong sẽ khó mà lường được.
Lưu Cảnh hừ lạnh một tiếng: “Các ngươi nghĩ Thanh Tiêu môn biết chuyện này chậm hơn chúng ta sao? Chuyện gì trên đời này có thể thoát khỏi mắt Thanh Tiêu môn?”
Đại điện chìm vào im lặng, tất cả mọi người đều bị trấn trụ, bởi vì bọn hắn biết Lưu Cảnh nói là sự thật.
Tai mắt của Thanh Tiêu môn trải khắp thiên hạ, khiến thế nhân không phân biệt được là thế lực rộng lớn, hay là thần thông quảng đại.
Dưới trướng Lưu Cảnh từng có quan lại dám bàn tán về Thanh Tiêu môn, thậm chí còn chuẩn bị kích động, kết quả sự việc còn chưa đến tai Lưu Cảnh, vị quan lại đó đã bị đệ tử Thanh Tiêu môn tru sát. Từ những bức thư hắn để lại, quả thật có chuyện này.
Sau chuyện này, các văn võ quan lại đi đến đâu cũng cảm thấy có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, khiến bọn hắn rợn người.
“Bất kể Thanh Tiêu môn có thái độ thế nào, chúng ta cũng phải có hành động của riêng mình, chuẩn bị chi viện Thương Châu, thuận thế khống chế Thương Châu, cho dù sẽ vì thế mà bị địch giáp công, chúng ta cũng phải làm.”
Lưu Cảnh trầm giọng nói, trực tiếp định ra thái độ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mon-phai-vo-lam-den-truong-sinh-tien-mon-c/5268774/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.