Đút chìa khóa vào ổ, xoay nhẹ.
Răng rắc...
Cửa vừa mở, một cơn gió lạnh ùa vào.
Ánh mắt của Đỗ Duy bình tĩnh, ung dung bước vào như ngày thường.
Nhiệt độ trong nhà cũng không đột ngột trở nên lạnh lẽo như trong tưởng tượng. Hay như các tác giả tiểu thuyết kinh dị hạng ba thường thích miêu tả: cơn ớn lạnh rùng mình bò lên lưng khiến người ta rợn tóc gáy.
Dường như không có gì thay đổi.
Đỗ Duy treo biển mở cửa hoạt động bình thường, sau đó lấy laptop ra, ngồi trên ghế sô pha màu cà phê tiếp bệnh nhân ở tầng trệt, nhấp vào trình duyệt web.
Cha Tony từng nói, khi ác linh để mắt tới ai, chạy trốn cũng vô ích, chỉ khiến nó ra tay sớm hơn, chết càng nhanh.
Cho nên tạm thời cứ ở nhà không phải một lựa chọn tồi, ít nhất, nhà là một nơi quen thuộc, khiến người ta thoải mái hơn ở một nơi xa lạ.
Nhập từ "Ác Linh" trên ô địa chỉ của trình duyệt web và nhấn Enter.
Rất nhanh, đập vào mắt Đỗ Duy là những bài post và một đống trang web về ác linh.
Có chừng hơn 50 trang web.
Đỗ Duy chọn mấy bài post cũ hơn, mở ra xem.
...
Thứ ba, ngày 14, tháng 7, năm 1978
Bang Kansas, trong một thị trấn ngoại ô, gia đình Rogers -- toàn bộ mất tích.
Là một người yêu thích tranh sơn dầu, Roger rất thích sưu tầm những bức tranh nổi tiếng. Vào ngày 02 tháng 7 năm 1978, Roger đã mua một bức tranh sơn dầu Một Cánh Cửa Khác của họa sĩ Barov từ một doanh nhân vô danh.
Rạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-minh-tu-thanh-nguoi-duoi-quy/1745234/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.