"Ừm!"
Đường Niệm Niệm lười biếng đáp một tiếng, không muốn nhúc nhích chút nào.
"Tôi đã gói sủi cảo, một hồi đưa qua cho cô!"
"Được!"
Đường Niệm Niệm gật đầu, cuối cùng đầu óc đã tỉnh táo, ôm chăn trở về phòng.
Triệu Xuân Mai nâng một mẹt sủi cảo qua, da mỏng nhân bánh nhiều, có đến năm sáu mươi cái, bà ta cười nói: "Nhân trứng gà, rau hẹ, bánh phở, cô với đoàn trưởng Thẩm nếm thử nhé."
"Cảm ơn!"
Đường Niệm Niệm có chút thụ sủng nhược kinh, đây là lần đầu Triệu Xuân Mai tặng nhiều thức ăn như vậy.
"Đây là đậu đũa khô tôi làm, thịt hầm xào thịt đều ngon."
Triệu Xuân Mai còn cầm qua một bó đậu đũa khô, bà ta rất chịu khó, không chỉ trồng rau trong vườn, còn khai khẩn đất hoang ở chân núi, rau củ ăn không hết thì phơi khô ăn.
Đường Niệm Niệm cũng không khách khí, nhận tất, ngày mai sẽ dùng làm đậu đũa khô hầm thịt.
Sát vách có rục rịch, giọng nói dịu dàng của Lục Quang Lượng vang lên: "Tối nay em muốn ăn cái gì? Ăn mì hay là cơm?"
"Không có khẩu vị."
Giọng của Từ Yến yếu ớt, giống như là bị bệnh.
"Nhiều ít cũng ăn chút, bây giờ em không phải một người..."
Lục Quang Lượng kiên nhẫn khuyên, cuối cùng Từ Yến nói muốn ăn sủi cảo, còn phải là nhân rau hẹ, trứng gà.
Bởi vì vừa rồi cô ta nghe thấy đối thoại của Triệu Xuân Mai và Đường Niệm Niệm, trong lòng không thoải mái, trước kia mỗi ngày Triệu Xuân Mai trông ngóng cô ta, cũng thường xuyên tặng sủi cảo cho cô ta, bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5031380/chuong-891.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.