Những người ngồi ở cuối ngõ đều không bày đồ ra ngoài. Đã thế, chắc chắn thứ họ cầm trong tay đều là đồ không thể lộ ra ánh sáng.
Đường Niệm Niệm chọn tìm tới một ông cụ gầy gò, khoảng sáu bảy mươi tuổi. Râu tóc bạc phơ, mặt gầy đến mức không còn mấy thớ thịt, nhưng dù chỉ đang ngồi xổm, trên người ông vẫn toát ra khí chất thanh ngạo. Nhìn một cái liền biết xuất thân không tầm thường.
“Cô gái, tôi chỉ đổi lương thực.”
Ông cụ nói bằng giọng nhàn nhạt.
“Cháu xem đồ của ông trước đã.”
Niệm Niệm thò tay vào túi sờ một cái, khi rút tay ra, trong lòng bàn tay đã có thêm mấy hạt gạo trắng tinh, tròn mẩy, ánh lên sắc óng ánh dưới ánh sáng mờ của ngõ nhỏ.
Hơi thở của ông cụ lập tức trở nên gấp gáp.
Ông từ trong áo khoác móc ra một cái túi nhỏ, mở từng lớp bao bọc cẩn thận. Cuối cùng, lộ ra một chiếc hộp gỗ đen, mùi thơm nhàn nhạt tỏa ra quanh hộp.
“T.ử đàn?”
Đường Niệm Niệm hạ thấp giọng.
Ông cụ khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ thưởng thức. Con bé này đúng là biết hàng.
Ông hé nắp hộp gỗ, quay về phía cô. Một tia sáng lục sắc long lanh bật ra, chiếu lên gương mặt Niệm Niệm. Bên trong là một chiếc vòng tay đế vương lục, xanh biếc đến mức thấu lòng người, không một vết tỳ.
Tim Niệm Niệm đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Trước kia đi làm ở thành phố, bà chủ của cô có một mặt nhẫn đế vương lục tương tự. Chỉ một mặt nhẫn thôi mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5030525/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.