Ban đêm, căn phòng nhỏ chỉ le lói ánh đèn dầu. Liễu Tịnh Lan nấu bát canh trứng gà, xào đĩa rau, thêm chút cơm nóng. Hai người ngồi đối diện nhau, lặng lẽ ăn.
Ăn được nửa bữa, Dương Hồng Linh mới chần chừ mở miệng:
“Tịnh Lan, chị… muốn lên huyện trồng răng giả.”
Trồng tám cái răng, ít nhất cũng mấy chục đồng. Đương nhiên, số tiền đó… cô ta muốn moi từ em gái họ.
“Ừm.”
Liễu Tịnh Lan vẫn giữ vẻ nhàn nhạt, bưng bát canh trứng lên uống từng ngụm nhỏ. Động tác trông có vẻ ưu nhã, nhưng lại khiến người nhìn cảm giác… hơi chướng mắt. Cô giống như đang cố tình tỏ ra mình thanh cao.
Dương Hồng Linh càng nhìn càng bực. Em gái họ chẳng lẽ không nên tự giác đưa tiền sao? Từ ngày bị điều xuống nông thôn, việc nặng, việc cực, việc bẩn đều là cô ta gánh. Còn Tịnh Lan? Chỉ cần chìa tay có quần áo mặc, há miệng có cơm ăn. Đi làm thì dạo như ngắm cảnh. Nếu không có cô ta làm trâu làm ngựa, liệu Liễu Tịnh Lan có được dễ chịu như bây giờ?
Cô ta cố gắng kiềm chế, lại dịu giọng hỏi:
“Tịnh Lan, em có thể cho chị mượn ít tiền không?”
“Em vừa đưa chị một trăm rồi. Giờ trên người không còn bao nhiêu, chúng ta còn phải mua gạo, mua dầu.”
Liễu Tịnh Lan hơi nhíu mày tính toán, rồi đổi giọng:
“Thế này đi, em đưa thêm hai mươi đồng. Thêm nữa thì không có.”
Không ngờ có thể lấy được tới hai mươi đồng, Dương Hồng Linh lập tức nở nụ cười, hớn hở muốn gắp bát canh trứng gà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5030521/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.