Thuộc da nghe thì đơn giản, nhưng làm thật sự không dễ chút nào. Cũng may Đường Niệm Niệm học cái gì cũng nhanh, chỉ chốc lát đã quen tay, động tác dứt khoát như làm từ lâu.
Ông nội Tư gật gù, càng nhìn càng hài lòng, nhưng khóe mắt còn vương chút tiếc nuối. Nếu con bé này mà sinh ra là con trai, khẳng định tương lai sáng lạn biết bao.
Đường Niệm Niệm cầm hai miếng da đứng dậy, phấn chấn nói:
"Ông nội Tư, về sau bắt được lợn rừng con sẽ chia cho ông cái chân!"
"Bắt cái đầu con!"
Ông nội Tư trừng mắt, tức mà buồn cười. Con bé nhỏ xíu như vậy, tưởng săn lợn rừng dễ lắm chắc? Lợn rừng nổi điên còn hung ác hơn cả gấu. Ngay cả Đường Thanh Sơn—anh hai của ông—lúc còn trẻ cũng chỉ săn được đúng một con.
Đường Niệm Niệm không phản bác, chỉ nghĩ thầm: Sớm muộn gì cũng khiến ông mở mang tầm mắt.
Trên đường về, cô lại đụng ngay Tề Quốc Hoa. Oan gia ngõ hẹp thật sự. Tên tra nam kia đang cầm cái rổ rỗng, đi về hướng khu thanh niên trí thức.
Niệm Niệm lạnh nhạt hỏi:
"Răng của Dương Hồng Linh thế nào rồi?"
Cô nhớ hôm trước hình như đ.á.n.h rơi sáu hay tám cái gì đó… Khéo cái quai hàm cũng sắp xẹp rồi. Nghĩ đến mấy tin tức trước kia: có nữ minh tinh chỉ nhổ một cái răng mà mặt biến thành mặt nhọn—cô liền thấy buồn cười.
Tề Quốc Hoa biến sắc, nghiến răng nói:
"Cô ra tay quá ác độc! Hồng Linh chỉ vô ý đụng ngã cô thôi, đã xin lỗi rồi, sao cô lại đ.á.n.h
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5030517/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.