Dương Hồng Linh nghe xong lời ấy thì sắc mặt tái mét, kem đ.á.n.h răng còn sủi bọt trong miệng mà đã co chân toan bỏ chạy.
Nhưng Liễu Tịnh Lan bỗng thấy đầu đau nhói, nhanh như chớp túm lấy cô ta, ánh mắt lạnh như nước. Giờ mà bỏ chạy thì khác nào nhận tội? Cái con bé này, đúng là ngu xuẩn không có lấy nửa cái đầu.
Cô ta chỉ hận bản thân trùng sinh trở về quá muộn, mới hai tháng đã phải xuống nông thôn. Còn bao việc trong nhà vội vàng thu xếp, lại phải kiếm cớ gặp Chu Tư Nhân để vun vén thiện cảm, muốn tìm một người biết điều giúp việc cũng chẳng kịp. Dương Hồng Linh dù ngu ngốc, nhưng biết nghe lời, trung thành hơn mấy người thông minh mà lòng dạ khó đoán.
Liễu Tịnh Lan cong môi cười dịu dàng, như gió xuân mơn man:
"Đường Niệm Niệm, cô đỡ hơn chút nào chưa? Vừa rồi tôi còn nói với chị họ, tính lát nữa qua xem cô thế nào."
Dương Hồng Linh đứng bên cạnh, mặt trắng bệch như tờ giấy, trán rịn mồ hôi, mắt hoảng đến mức muốn khóc.
Đường Niệm Niệm bước nhanh tới, vóc dáng cao ráo 1m65 khiến hai người kia lập tức bị ép khí thế. Ba người đứng đối mặt mà như một trời một vực.
"Định tới xem tôi c.h.ế.t chưa chứ gì?" Niệm Niệm lạnh mặt hỏi.
Liễu Tịnh Lan vẫn cười tươi như hoa, dịu dàng giải thích:
"Hôm qua là chị họ tôi không đúng. Chị ấy… không cẩn thận đụng phải cô, có lỗi mà chưa kịp nói. Tôi đã dạy bảo chị ấy rồi. Chị họ!"
Cô ta nói xong liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5030498/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.