“Suỵt!”
Đám đông đồng loạt hít mấy hơi lạnh. Ánh mắt nhìn Đường Niệm Niệm giờ chỉ còn lại sợ hãi.
Trước kia cô ngoan ngoãn nghe lời Tề Quốc Hoa, hệt như cái đuôi. Vậy mà bây giờ lại hung hăng như muốn ăn thịt người. Hay là… bị quỷ nước trong sông nhập rồi? Tư tưởng phong kiến mê tín khiến ai cũng nghi ngờ, nhưng không ai dám thốt ra.
Lúc này, Tề Quốc Xuân bị mùi rau hẹ nồng nặc phả vào mặt làm cho tỉnh lại. Mở mắt ra liền thấy trước mũi mình là một gương mặt già khọm nhăn nheo, còn có một thứ gì đó đang c.ắ.n vào khóe môi cô ta.
“Ọeeee—!”
Tề Quốc Xuân nôn thẳng lên người gã đàn ông ế vợ, sợ đến tỉnh táo hoàn toàn.
“Đường Niệm Niệm! Cô dám ném tôi xuống sông? Tôi liều mạng với cô!”
Cô ta vừa bật dậy, chưa kịp lao tới thì—
Bộp!
Mộng Vân Thường
Đường Niệm Niệm nhẹ nhàng đá một cái, Tề Quốc Xuân nằm luôn xuống đất như bao tải.
Tề Quốc Hoa vội kéo mẹ mình lên bờ, ba người lạnh run lập cập, trông thê t.h.ả.m như gà rơi ao.
Đường Niệm Niệm chắp tay sau lưng, giọng vang như loa phóng thanh:
“Dựa theo quy củ nhà họ Tề các người, phụ nữ rơi xuống sông được đàn ông cứu là không còn trong sạch. Tề Quốc Xuân không chỉ bị đàn ông sờ từ đầu đến chân, còn ôm hôn chí ít ba phút. Theo tiêu chuẩn của các người thì cô ta…”
Cô nhếch môi, gằn từng chữ:
“…đã là một chiếc giày rách.”
Giọng cô vang xa hơn cả loa phát thanh của thôn, đến mức người làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5030493/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.