Cả cái nhà ấy đúng là một ổ tiểu nhân ích kỷ, gian trá, độc địa từ trong ra ngoài!
Đường Niệm Niệm đập mạnh vào trán mình để giữ tỉnh táo. Trước mắt cô, hai người còn đang đ.á.n.h nhau tơi bời, xung quanh là cả đám người xem náo nhiệt đứng chen chúc. Nhờ ký ức của nguyên thân truyền đến, cô nhận ra từng gương mặt một.
Rất tốt.
Từ giây phút này, bánh xe số phận sẽ xoay theo hướng ngược lại nam nữ chính. Cô sẽ không còn là con rối để người ta tùy tiện giẫm đạp nữa.
Đường Niệm Niệm mặt không cảm xúc, khí thế bức người, bước thẳng vào giữa trận hỗn chiến. Chỉ một cái kéo tay nhẹ, bà cụ Đường và mẹ Tề đều bị ép dừng lại, ngơ ngác nhìn cô.
“Con cản bà làm cái gì? Tránh ra!”
Bà cụ Đường nổi giận đùng đùng, còn tưởng cháu gái lại mềm lòng với cái tên khốn Tề Quốc Hoa, nên mới ngăn bà dạy dỗ mẹ Tề.
“Khoan đã. Con hỏi mấy câu.”
Đầu Niệm Niệm đau nhức, trán nóng rực. Cơ thể nguyên chủ vừa rơi xuống sông tối qua, tháng ba còn lạnh cắt da, vừa lên bờ đã sốt cao đến giờ vẫn chưa khỏi. Người cô mềm nhũn, chẳng có chút sức lực nào.
Cô phải tốc chiến tốc thắng – giải quyết xong rồi còn đi ngủ.
Bà cụ Đường nheo mắt. Con bé vô dụng này lại định giở trò gì nữa? Sắc mặt Niệm Niệm trắng bệch, môi khô nứt, mắt đỏ ngầu những tia máu. Không còn vẻ tươi tắn như thường ngày, nhưng lại có thêm nét yếu ớt khiến người ta xót xa.
Trong đám người,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-mat-the-xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-nguoc-tra-lam-giau/5030491/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.