“Vừa rồi đã đi đâu?” Âm thanh trầm thấp đang cố gắng đè nén lửa giận.
“Không đi đâu hết!” Là Y Ân, y khôi phục hình người sao? ”Sức mạnh củangươi….?” Hắn muốn sờ gương mặt Y Ân, tiểu gia khỏa này còn nói là khókhôi phục, thì ra là lừa hắn. Thật cao hứng, ngay cả giọng nói cũngthoải mái hơn.
“Còn muốn gạt ta.” Bàn tay Y Ân lại siết chặt vài phần, ánh mắt nhìn Hứa Tuấn Thiên giống như muốn khoét thành một cái động.
“Ngươi mang nam nhân khác trở về, ân cần chiêu đãi, còn dẫn đi nghỉ ngơi.Ngươi ở trong phòng đó bao lâu, các ngươi đã làm gì?” Nghe thấy mùigiống đực xa lạ trên người Hứa Tuấn Thiên, Y Ân cảm thấy chính mình sắpphát điên. Y liều mạng tìm kiếm trên đường, sợ Hứa Tuấn Thiên sẽ xảy rachuyện gì không hay, đến khi tìm được thì lại thấy hắn cùng người namnhân khác cười nói vui vẻ. Y vì Hứa Tuấn Thiên mà lo lắng, nhưng tronglòng hắn liệu có chút bóng dáng nào của y hay không?
Đứng trênlầu, nhìn nụ cười rực rỡ của Hứa Tuấn Thiên, nhìn thấy hắn ân cần chămsóc, bàn tay Y ân siết chặt đến chảy máu mới không lao xuống lầu giếtchết nam nhân kia ngay tại chỗ.
Giọng nói Y Ân tràn ngập chất vấn làm tâm tình vui sướng của Hứa Tuấn Thiên tan biến trong nháy mắt, nợcũ lại chồng thêm nợ mới, lúc này lửa giận của Hứa Tuấn Thiên so với YÂn cũng không kém hơn bao nhiêu, hắn cười lạnh: “Chẳng lẽ ta nói chuyệnvới người khác cũng không được, nếu đã lo lắng như vậy thì đem ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-lung/1898896/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.