Tiếng bước chân khẽ khàng, có người đẩy cửa vào phòng, đi đến bên giường. Mặc dù đang “ngủ say như chết”, song vì giác quan quá nhạy, người nằm trên giường lẳng lặng mở mắt.
Sử Tĩnh đặt khay đựng vải sạch và lọ cao xuống, dịu giọng nói:
“Chàng cứ nhắm mắt nghỉ thêm một lát, ta giúp chàng thay thuốc”.
“A Hạnh đâu?”.
Trước khi về phòng đi ngủ, hắn có dặn A Hạnh gọi mình, đầu giờ chiều hắn phải đến Hộ bộ. Trước lúc đó phải dậy thay thuốc rồi dùng cơm ở nhà. Hắn không muốn chạy tới Hộ bộ dùng cơm trưa với Tiểu Tam, sợ nuốt không trôi.
“Thái hậu sai người mang vải đến, muốn chàng chọn vải và kiểu dáng hoa văn các loại để may mấy bộ lễ phục, kẻo không kịp hỷ sự của hai vị vương gia. Việc này trước giờ đều là A Hạnh phụ trách, nên nàng ấy đang ở phòng khách bàn với mấy vị đó”.
Tứ Thụy khẽ “ừm” một tiếng, ngồi dậy, mở vạt áo.
Sử Tĩnh thấy hắn liếc nhìn lọ cao, thì vội vã nói:
“Cái này là Thập Thất đưa”.
Dáng vẻ lo lắng của nàng khiến hắn áy náy.
“Chuyện thích khách đã qua rồi, ta đã bảo Lão Thập Thất tăng cường cảnh giác. Nàng yên tâm, những chuyện như vậy không xảy ra nữa đâu. Đợi qua thời gian bận rộn này, ta sẽ đưa nàng ra ngoài cho khuây khỏa”.
Sử Tĩnh cẩn thận giúp hắn tháo băng, thay thuốc rồi quấn băng mới. Nàng đã nhờ A Hạnh chỉ dạy nên thao tác đã thuần thục hơn rất nhiều.
“Chàng cứ an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-hoang-tu/2845868/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.