Dịch giả: argetlam7420
"Theo nàng thì y còn sống hay đã chết?" Mạc Vấn chỉ tay về hướng Lã Bố hỏi A Cửu.
"Trên lông mày người này có một vết thương, vết thương kia không thấy khép lại, chứng tỏ y khí huyết không thông, hẳn là đã chết nhiều năm." A Cửu nói.
"Nhưng người này vẫn có hít thở, nếu là sinh cơ đoạn tuyệt thì vì sao vẫn còn hô hấp?" Mạc Vấn lắc đầu nói.
"Chuyện này quá mức kỳ hoặc, không thể suy đoán theo lẽ thường được, không bằng chúng ta thử nghĩ ngược lại, nếu đổi lại là ta với chàng, phải dùng cách nào mới có thể biến một người thành bộ dạng như thế?" A Cửu nghiêng đầu đánh giá Lã Bố.
Mạc Vấn suy nghĩ một chút rồi lên tiếng đáp, "Nơi này là mảnh đất Bát Quái Vĩnh Sinh, khí tức ngăn cách với bên ngoài, sống ở đây sẽ có thể vĩnh sinh bất tử. Nhưng chuyện này cũng có hạn chế, đó chính là người này buộc phải rơi vào trạng thái chết giả, vì nếu như tỉnh táo thì sẽ đói bụng muốn ăn uống, một khi đã ăn uống tất sẽ già yếu đi. Làm người ta chết giả cũng không hề khó, chỉ cần phong tỏa hồn phách y là được."
"Miệng vết thương trên lông mày Lã Bố không khép lại, cho thấy y là bị bắt là rồi bị đưa đến nơi này, bị người trong Đạo môn làm phép, giam cầm hồn phách lại." A Cửu nói.
Mạc Vấn nghe vậy gật đầu đồng ý, người xưa rất coi trọng chuyện hậu sự, bậc đế vương sau khi lên cầm quyền, việc đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-duong/2179663/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.