Dịch giả: argetlam7420
"Việc đó sao có thể làm được?" Bồ Hùng nghe vậy trố mắt ngạc nhiên.
"Sao lại không được chứ?" Mạc Vấn nói, phàm là người thực sự có bản lĩnh, không cần biết bình thường hiền lành khiêm tốn thế nào, nhưng sâu trong lòng ai cũng đều có một sự kiêu ngạo tự tin nhất định, Bồ Hùng thà giết chết con trai mình chứ không muốn liên lụy đến Mạc Vấn, hành động này làm hắn rất là cảm động, từ lúc đó hắn đã hạ quyết tâm phải giúp đỡ Bồ Kiên thật tốt.
Mạc Vấn nói xong, lại một lần nữa cúi người nói với Bồ Kiên, "Con à, con tuyệt đối không được ghi hận cha con, cha của con lúc trước làm thế chính là vì không muốn liên lụy ta, bản thân cha con cũng đã định sẽ chết theo con rồi, cha con nghĩa bạc vân thiên, con là con nhất định phải noi theo."
Bồ Kiên nghe Mạc Vấn nói thế liền ngẩng đầu nhìn hắn, rồi lại quay sang nhìn về phía cha mình, lúc trước Bồ Hùng bóp cổ nó xong đã nói những lời nào nó cũng nghe được, biết cha mình làm vậy là bất đắc dĩ, liền bò tới chỗ cha kêu khóc. Bồ Hùng nghe tiếng con trai thì không kìm được cảm xúc nữa, ôm lấy con vừa khóc vừa xin lỗi.
Nhưng vào lúc này, Mạc Vấn bỗng nhiên nhận ra được khí tức của Ngao Viêm đã bắt đầu di chuyển, liền nhảy lên mái nhà nhìn về phía đông, chỉ thấy Ngao Viêm đang di chuyển về hướng nơi này, theo sau là mười mấy vị tăng nhân đạo sĩ, cũng đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-duong/2179350/chuong-419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.