"Sư phụ mặc quần ngắn." Vô Danh nói, trên bờ có không ít người, nó cảm thấy xấu hổ.
Mạc Vấn cười không tiếp lời. Vô Danh thấy vẻ mặt của Mạc Vấn, đoán hắn sẽ không đi lấy, bất đắc dĩ đành phải với lấy hai lá bèo vây quanh bên hông, nhảy lên bờ đuổi theo phụ nhân trộm quần áo.
Phụ nhân kia kéo con cá lớn, mặc dù sốt ruột nhưng lại đi không nhanh, nhìn thấy Vô Danh đuổi theo, vội vàng quăng quần áo đã trộm lại.
"Phụ nhân ngươi thật đáng giận, đã được cá lớn còn muốn ăn trộm." Vô Danh hét lớn với người đó, nhặt quần áo trên đất lên, quay người trở về.
Mạc Vấn từ chỗ có cỏ cây che đậy ra khỏi mặt nước, vận chuyển linh khí hong khô quần ngắn, mặc áo trong và đạo bào, kiểm tra vật tùy thân không bị mất, liền cầm bảo kiếm trở về cùng Vô Danh.
Trở về Tần phủ, mọi người ở Tần gia đã chuẩn bị cơm nước xong, chỉ chờ hai người trở về.
Tiệc rượu được tổ chức tại đại sảnh, người nhà Tần thị đều đến đông đủ. Sau khi Mạc Vấn vào cửa, Tần trưởng thôn đứng thẳng dậy, mặt phiếm hồng, không biết nên nói gì với Mạc Vấn. Tần phu nhân muốn làm dịu bầu không khí lúng túng, nhưng cũng không biết nên mở lời ra sao, dù gì trước đó bà cũng cũng không đồng ý gả Tần Vân cho Mạc Vấn.
"Sao chàng về muộn vậy?" Tần Vân đi tới đón.
"Đóng cửa lại." Mạc Vấn nói với Tần Vân, nói xong thì dẫn Vô Danh nhập tiệc, tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-duong/2179337/chuong-428.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.