Dịch giả: argetlam7420
Lão Ngũ đánh mạnh tay, sau hai côn nam tử trung niên kia không còn thấy động đậy gì nữa.
"Lão ta yếu quá, hôn mê mất rồi." Lão Ngũ đưa tay dò xét hơi thở người trung niên.
"Được rồi, đi thôi." Mạc Vấn xoay người bước đi.
"Lão gia, hạ độc chết cha hắn có thể là lão bà của hắn, có nên quay về đánh cho vợ hắn mấy côn không?" Lão Ngũ bước nhanh theo sau, hỏi.
"Theo luật pháp Đại Tấn thì không hoạch tội người vợ, đàn bà phạm tội cũng là do đàn ông dạy dỗ không nghiêm, muốn đánh thì nên đánh gia chủ." Mạc Vấn thuận miệng nói.
Lão Ngũ nghe vậy lập tức quay đầu chạy về phía người đàn ông trung niên vừa mới tỉnh dậy, lại nện thêm một côn nữa, "Cái nữa này, ai bảo ngươi ngay cả một mụ vợ cũng không quản được."
Mạc Vấn tiếp tục bước đi, không có nói gì nữa. Tâm tình của hắn cũng đang rất không tốt, ngao du khắp thiên hạ tuy rằng có thể mở mang kiến thức, nhưng đồng thời cũng nhìn thấy nhiều điều kinh tởm của nhân gian, hắn không thể tưởng tượng nổi thế gian này còn có người nhẫn tâm giết cả cha đẻ mình.
"Lão gia, tối qua ta hạ thủ có phải quá nặng tay không?" Lão Ngũ thấy Mạc Vấn sắc mặt âm trầm, cho là hắn đang trăn trở chuyện đêm qua đắc tội với tăng nhân.
"Nếu không dùng sức thì không chế trụ được bọn họ, chuyện này ngươi không cần canh cánh trong lòng." Mạc Vấn lắc đầu nói, lại hỏi tiếp, "Sao ngươi lại ghét tăng nhân thế?"
"Cậu là đạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-duong/18726/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.