Dịch giả: Lãng Nhược Y
"Chư vị đạo trưởng đi thong thả, trên đường cẩn thận." Đạo nhân què chân dẫn theo tiểu đạo đồng đứng thẳng ở cửa chắp tay đưa tiễn.
""Lúc trước ta nhiều lần đắc tội, ngươi đừng để trong lòng, hãy bảo trọng." Bách Lý Cuồng Phong đưa tay vỗ vỗ bả vai của đạo nhân què.
Tuy rằng lúc trước có nhiều việc không hòa hợp, nhưng khi chia tay vẫn là có chút thương cảm. Cổ Tự Đạo lần nữa chắp tay, đưa tiễn mọi người.
Đông điện thờ vốn có một đường mòn xuống núi, nhưng mọi người không đi đường tắt này mà lại chọn trung lộ. Mọi người là Thượng Thanh chuẩn đồ, khi lên núi bằng cửa chính đương nhiên cũng phải từ cửa chính rời đi.
Đi được một đoạn, Mạc Vấn quay đầu lại, phát hiện đạo nhân què cùng tiểu đạo đồng vẫn đang đứng ở cửa đông đại điện. Lúc trước hắn vẫn luôn cảm thấy Cổ Tự Đạo rất đáng ghét, thế nhưng hôm nay lại cảm thấy gã rất đáng thương. Khoảng cách giữa bọn họ trong một năm này đã bị kéo ra rất xa, bảy người hôm nay đều có tuyệt kỹ của riêng mình, mà gã thì vẫn chỉ là đạo nhân canh cổng.
Giữa trưa mọi người đều ăn uống tại đạo quán nên đường núi vắng lặng không người, tất cả im lặng mà đi, không ai nói một lời. Tới chân núi quay người nhìn lại, lúc trước khi đến là mùa đông, lúc này rời đi cũng là mùa đông, cảnh tượng vẫn vậy, chỉ là mọi người đều đã có thành tựu rồi.
"Vô Lượng Thiên Tôn." Bảy người khom người chắp tay thi lễ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-duong/18678/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.