Bỏ lại tiếng cười sau lưng, cậu thiếu niên rời khỏi trường học, đến chỗ làm thêm, quán kem bảy mùi quen thuộc.
Sau khi bưng kem cho khách ở đầy các chòi, y được ngơi nghỉ chút xíu. Đứng cạnh quầy thu ngân dùng tay quạt quạt tạo mát cho cơ thể, đồng phục nhân viên ướt đẫm mồ hôi bám sát da thịt y, hơi thở y có phần hỗn loạn. Chị làm kem ngồi trong quầy đẩy ly nước đá đến trước mặt y, cười cười:
"Nhiên Nhiên, uống nước đi, hôm nay lượng khách hơi đông."
"Dạ, em cám ơn chị!" Y lễ phép đón lấy ly nước, uống một mạch đến hết, cô ta lại cười cười nhìn y:
"À, Nhiên Nhiên nè, cậu bạn hôm trước của em đó, sao mấy bữa rài không thấy tới đây ăn kem?"
"Hơ...em không biết, chắc tại cậu ta đi chơi với bạn?"
"Đi chơi với bạn, không phải em với cậu ta là bạn sao, chị thấy hai đứa chơi thân với nhau lắm mà? Hôm trước còn đến đây lôi em về không cho em đi làm, nếu em không phải con trai chị còn hiểu lầm là cậu ta có ý gì đó với em, thiệt không thân, đừng gạt chị nha em."
"Hơ, không thân đến mức đó đâu, em và hắn chỉ học cùng trường, hắn nhiều bạn toàn con nhà giàu, làm gì kết bạn với em, ha ha" Y bật cười ha hả, hai vành tai trái lại đỏ rần đến tóc gáy cũng đều dựng đứng lên, cố giấu giếm xúc cảm nơi đáy lòng đã bị chị làm kem vô tình đoán trúng.
Có điều chị ta chỉ đoán trúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-dang-toi-tang-rieng-em-tinh-yeu-bat-tu/2759885/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.