Những ngày sau đó, Võ An Nhiên đến trường đều nhận được ánh mắt khinh bỉ của đám học sinh.
"Nó đó, chính nó lấy cắp điện thoại của Tử Đằng,giả vờ tặng sô cô la thì ra là có dụng ý từ trước, ma lanh ghê ha." một tốp khác lại đi ngang qua xì xầm với nhau.
"Tránh xa thằng này ra, nó là kẻ ăn cắp."
"Đồ ăn cắp."
"Đồ ăn cắp."
Quá ức chế, An Nhiên siết chặt nắm tay thành đấm hét lên "câm miệng."
"Tôi không có ăn cắp, tôi không có, tôi không có."
"Mày gào với ai?" Trong đám học sinh có thành phần cá biệt bước ra trước túm cổ áo y, nện cho mấy đấm, lại chẳng ai bước vào can ngăn, cứ thế mặt mày y lần nữa sưng húp, mang vết thương về nhà.
Về nhà ông dượng lại lần nữa nọc y ra đánh, cơm chiều cũng không cho ăn cứ thế bắt y đi làm, cũng may đêm nay đến kì lương, giờ tan làm, bà chủ quán kem phát cho y hai trăm rưỡi ngàn,tương đương với hai mươi sáu ngày công, giam lại bốn ngày.Nhờ có tiền này, trên đường về y ghé vào cái quán ven đường cái, quán mà hôm trước Tử Đằng ngừng xe ghé vào mua bánh canh cho y, y kéo ghế ngồi xuống, mặt trưng ra nụ cười nhợt nhạt.
"Cậu bé này, ăn gì nào?" Chủ quán lau qua cái bàn cười cười hỏi y.
"Ha, hôm nay ăn sang một chút, cho cháu một tô bánh canh cỡ bự đi." Y nói mà khẽ nuốt nước bọt nhịn đói lâu lắm rồi, tương tư tô bánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-dang-toi-tang-rieng-em-tinh-yeu-bat-tu/2678935/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.