Bạch Dĩ Hiên cảm thấy xương cốt rụng rời, cơn đau từ đầu ập đến khiến anh lảo đảo, sau đó phải ngả người nằm xuống giường, anh đứng còn không vững nữa rồi. Chết tiệt! Sao đầu lại choáng váng như thế này!? Nếu không phải lúc nãy anh cố chịu đựng làm ra vẻ đã hồi phục, thì Cố Tinh Uyển kia chắc đã đeo bám anh đòi săn sóc không buông. Cứ thế này, sao anh có thể trở về dễ dàng được đây?
Bạch Dĩ Hiên đang gác tay lên trán suy tư, chợt nghe có tiếng cửa mở ra, sau đó là tiếng giày da từng bước gõ xuống nền. Anh đang rất khó chịu trong người, không biết có khắc chế nổi tâm tình đang tức giận hay không nên chỉ càu nhàu một câu đuổi khách:
-- Phiền cô đi ra.
Tuy nhiên, tiếng bước chân vẫn đều đặn tới gần anh, Bạch Dĩ Hiên lập tức ngồi bật dậy đề phòng, thì liền bắt gặp một người đàn ông diện một bộ blouse trắng, khí thế điềm tĩnh mà tự nhiên.
-- Không ngờ em cũng có ngày này nhỉ? -- Người đó cười cười, pha một chút thỏa mãn ở trong điệu bộ vui sướng khi người khác gặp họa của mình. -- Hiên, lâu rồi không gặp.
-- Giả Thuật Nham? -- Bạch Dĩ Hiên có chút ngờ nghệch hỏi. -- Anh Nham?
-- Phải, anh đây. Mấy cậu dạo này vẫn sống khỏe chứ?
Giả Thuật Nham gật đầu cười trầm ấm. Giả Thuật Nham là con trai trưởng cũng là con trai độc tôn của Giả Minh Hàm, tức anh trai ruột của Giả Tư Lộ, và là người thừa kế Giả gia có phạm vi hoạt động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-dang-khong-no-lan-hai-khong-con-la-nu-phu/561715/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.