Phập!
Đột nhiên gã đàn ông tay dài cảm thấy ngực mình đau buốt, như thể vừa bị vật nhọn đâm vào.
Gã đã sớm hoàn thành Nền Tảng Cơ Bản, thân thể cường hãn, da dày cứng như da trâu. Thế mà lúc này thân thể gã bị đâm xuyên một cách dễ dàng chẳng khác nào đậu hũ, một kiếm găm thẳng vào tim.
Gã nhìn chòng chọc vào Tống Thư Hàng trước mặt, thế nhưng trong đôi tay ban nãy còn cầm bình thối thể dịch bây giờ đã trống không.
Sao lại thế này? Sao lại thế này?
Máu tươi tuôn ra từ ngực gã bị hấp thu bởi một thanh kiếm vô hình, nhuộm nửa thanh kiếm thành màu đỏ rực.
- Đây là cái gì?
Gã đàn ông tay dài phẫn nộ giơ tay, trong ánh mắt ngập đầy ác độc, cho dù chết gã cũng phải kéo theo Tống Thư Hàng cùng xuống suối vàng.
Thế nhưng cánh tay mới nâng lên được một nửa đã yếu ớt thõng xuống. gã cảm thấy cả người suy yếu, như thể khí huyết và sức lực đều đã bị thanh kiếm vô hình kia rút đi vậy.
Đồng thời trong đầu gã vang lên vô vàn tiếng kinh văn mà ngàn vạn lão hòa thượng trọc đầu tụng niệm. “Bể khổ vô biên, quay đầu là bờ, buông xuống đồ đao, lập địa thành Phật.”
Phiền quá!
Tống Thư Hàng hít một hơi thật sâu, rút mạnh thanh kiếm đen kịt, đáp lời:
- Phi kiếm. Phi kiếm của Thông Huyền đại sư, may mà hắn chưa gửi trả về.
Chỉ có Tống Thư Hàng và Dược Sư được Thông Huyền đại sư cho phép là có thể nhìn thấy thanh phi kiếm này. Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-chan-lieu-thien-quan/4284083/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.