Edit: Phi Phi
Beta: Dưa nụ
An Dạ rất bất an nói: "Em không thể ra khỏi nơi này, cứ mãi trở về chỗ cũ, em cũng không biết là chuyện gì đang xảy ra."
Bạch Hành trầm ngâm, một lúc sau mới lên tiếng: "Những tình huống thế này có hợp lý không?"
An Dạ lắc đầu, không biết anh đang nghĩ gì.
"Không hợp lý, phải nói là hoàn toàn không thể xuất hiện chuyện như vậy."
"Tất cả những gì không hợp lý trên đời này đều là dấu hiệu lúc sinh thời, không phải sao? Ngoại trừ cái này ra thì những thứ khác đều có thể dùng khoa học để giải thích."
An Dạ đã hiểu, cô gật đầu, nói: "Ý anh là, có một thi thể được giấu ở đây, cho nên mới xuất hiện những điều kỳ lạ như vậy?"
"Anh nghĩ vậy." Bạch Hành khen ngợi.
Bạch Hành nói đúng, cho dù chỗ này có bao nhiêu điều không hợp lý thì chỗ khác nhau duy nhất so với thế giới thật chính là dấu hiệu lúc sinh thời, đôi khi không cần phải phức tạp hoá vấn đề lên, chỉ cần đổ cho cái dấu hiệu đó là được rồi.
An Dạ sắp hiểu được nhưng lại gặp phải khó khăn: "Anh nói thì đúng đó, thế nhưng làm sao mình thoát ra ngoài được?"
"Phá vỡ sự cân bằng, để các điều kiện cần thiết bị huỷ diệt."
"Có nghĩa là tìm được thi thể? Nhưng vấn đề là.... rốt cuộc thi thể đang ở đâu?"
Bạch Hành nở nụ cười, anh nói: "Anh nghĩ chẳng mấy chốc sẽ thoát được thôi, nếu chúng ta đã biết nguyên nhân, những oán linh đó sợ bị phát hiện tất nhiên sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581169/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.