Tác giả: Thảo Đăng Đại Nhân
Edit: Phi Phi
Beta: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
An Dạ nhìn quanh bốn phía, cảm giác hoảng loạn khiến cô hành động không suy nghĩ, chỉ biết lỗ mãng đi tìm điểm đột phá.
Trên đời này tuyệt đối không có một tòa nhà nào kín hoàn toàn. Thứ nhất là sự bất tiện trong việc xây dựng và trang hoàng, thứ hai là hoàn toàn không có ý nghĩa gì.
Nếu muốn chạy trốn ra ngoài thì chỉ có thể cố phá hủy bức tường kia.
Ý tưởng này hơi táo bạo nhưng An Dạ sẵn sàng thử. Mặc dù với sức lực của cô thì cả năm trời cô cũng không thể phá hủy được một viên gạch.
An Dạ đứng lên, đi vòng qua hành lang đến phía trước, phát hiện trong góc có một phòng, ngoài cửa phòng có một ổ khoá mật mã.
Cô nhìn thoáng qua mức độ hao mòn của các con số, nhớ kỹ mấy số hơi bị mờ, bấm thử trong chốc lát, cuối cùng cửa cũng mở ra.
Bên trong cánh cửa có đèn và điện nhưng bụi bay đầy trời, một mùi bốc lên hơi chua như mùi giấy, ngửi vào thật khó chịu.
Trong góc là một cái bàn, trên bàn đặt một chiếc máy ghi âm hiệu Tiểu Bá Vương, bên ngoài có một chồng băng từ.
An Dạ chạm vào máy ghi âm và quan sát, chợt cảm thấy nhớ về ngày xưa.
Khi cô học trung học dường như là dùng cái này để nghe băng tiếng Anh.
Ma xui quỷ khiến, cô đặt băng từ vào bên trong máy ghi âm và bật nó lên. Mới đầu là tiếng rè rè, dường như có giọng nói của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581166/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.