Mất khoảng 2 tháng sau, An Dạ mới dần khôi phục lại trạng thái như ban đầu.
Hiện giờ có lẽ cô ăn được một chén cơm nhỏ, lượng cơm phải gia tăng từ từ chứ không thể nào ăn một phát thành bà béo được, vả lại nếu ăn như thế có khả năng sẽ no đến mức thủng dạ dày.
Sau khi xuất viện, việc đầu tiên An Dạ làm là kiểm tra tài khoản ngân hàng.
Quả nhiên là vậy. Một năm nay đều xài tiền trong tài khoản, giờ đã không còn bao nhiêu.
Lúc này bỗng có người gọi điện thoại cho cô: "An Dạ, chức mừng cô đã xuất viện nhé." Là tổng biên tập của [Tử Bất Ngữ].
An Dạ đáp: "Cảm ơn anh đã đặc biệt gọi điện hỏi thăm, gần đây tạp chí buôn bán thế nào rồi?"
"Tôi muốn nói với cô chính là chuyện này, cô xem với sức khỏe hiện tại của cô có thể còn viết tiểu thuyết được không?"
An Dạ cắn răng: "Viết chứ, còn viết được."
Cô không có sở trường nào khác ngoài khả năng vùi đầu viết truyện này, không lấy nó kiếm cơm thì lăn lộn bằng cách nào nữa?
"Vậy được, tôi sẽ sắp xếp giúp cô. A, đúng rồi, cô hôn mê suốt một năm, Bạch Hành đã bị tôi chuyển qua làm biên tập cho một tác giả nổi tiếng khác. Về phần cô thì sau khi chúng ta gia hạn hợp đồng sẽ chuyển một biên tập khác cho cô. Được rồi, cô nghỉ ngơi đi nhé, chờ tin của tôi."
"Vâng." An Dạ cũng không biết mình đã đồng ý như thế nào, lúc cô nghe nói Bạch Hành đổi qua làm biên tập cho một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581157/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.