*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tác giả: Thảo Đăng Đại Nhân
Editor: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
Cô có thể làm gì khác hơn đây?
An Dạ dùng ánh mắt dò hỏi hai người bên cạnh.
Bạch Hành rũ mắt, sau một lát anh mới nói: "Thử phương pháp khác xem sao, cũng phải tìm một cơ hội thoát ra ngoài chứ."
"Hiện tại chúng ta đang ở đâu?" Tần San San hỏi.
Bạch Hành dường như không nghe thấy, ngược lại nhìn An Dạ, hỏi: "Dao găm vẫn còn?"
"Vẫn còn."
An Dạ đưa dao cho anh nhưng lại quên che vết thương trên tay, máu lại chảy ra từ miệng vết thương, tạo thành một sợi tơ đỏ nhiễu xuống mặt đất.
"Chậc chậc...." Bạch Hành nhíu mày, lần đầu tiên phát ra thanh âm bất mãn như thế.
Anh xé một miếng vải từ cái chăn đơn trong phòng rồi lại tìm một chai nước khoáng rửa sạch miệng vết thương, sau đó băng bó lại.
Đây chỉ là biện pháp tạm thời nhưng ít nhiều gì thì vết máu đã dần dần ít đi, điều này có nghĩa là miệng vết thương đã không còn như lúc trước không thể cầm máu.
An Dạ ngốc nghếch nói một câu: "Lần sau em sẽ cẩn thận."
"Còn có lần sau?"
"Tuyệt đối không có lần sau."
Bạch Hành không nói gì nữa, chỉ nhận lấy dao găm, lại vẽ lên sàn nhà bằng gỗ.
Anh nói: "Nếu anh nhớ không lầm thì căn phòng này là phòng bếp kế bên. Sau đó có đường đi phía bên trái, cũng chính là hướng đi tới cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581124/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.