*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tác giả: Thảo Đăng Đại Nhân
Editor: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
Trong nháy mắt An Dạ nhận được tin nhắn liền theo bản năng tắt điện thoại.
Không thể xem tin nhắn, cũng không thể đi đến đó.
Cô rất rõ ràng, có ấn tượng sâu đậm hơn so với bất cứ ai, thậm chí cô rất có thể sẽ phải chết ở nơi đó.
Nhưng bây giờ thì khác, tình huống bây giờ là Tiểu Tĩnh hướng cô cầu cứu, nếu cô thấy chết mà không cứu thì rất có thể Tiểu Tĩnh sẽ trở về xử lý cô.
Suy nghĩ An Dạ hiện tại rất loạn, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng lại á khẩu không nói được.
Không đi thì chính là thấy chết mà không cứu, sẽ là bỏ rơi Tiểu Tĩnh.
Bạch Hành uống một ngụm bia, nơi khóe miệng dính vết bọt màu trắng, nói: "Đi thôi!"
An Dạ: "Đi?"
"Mạng người quan trọng, với lại cũng chẳng phải chúng ta đến đó thì nhất định sẽ phải chết." Bạch Hành cười cười, ánh mắt sâu sa, "Nếu không cứu, sẽ day dứt cả đời."
Đây là sự thật, nếu không quen biết thì cô có thể thoái thác, nhưng hai người là bạn bè, nếu không cứu, trong lòng sẽ có gánh nặng tâm lý, hối hận cả đời, mà nếu bọn họ đi cứu lại cứu không được thì đó là đã tận hết sức lực.
An Dạ click mở bài post trực tiếp của Tiểu Tĩnh, tìm phần đăng mới nhất, cô thấy Tiểu Tĩnh ghi là:
"Hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/581122/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.