*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tác giả: Thảo Đăng Đại Nhân
Editor: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
Thi thể cô ta bị giấu ở đâu?
An Dạ lâm vào nỗi mê mang trước đây chưa từng có.
Hiện tại, tất cả ý tưởng có thể cứu mạng cô đều chỉ là phỏng đoán, nếu không tra ra chân tướng, cô sẽ phải chết rất thê thảm. Cho dù những thứ kia có phải là nguyền rủa oán niệm của Tiểu Nhân hay không thì ai gặp phải cô ta cũng phải chết, nếu là vậy thì cô còn hao tổn tâm cơ đi tìm kiếm chân tướng làm chi? Sao không quý trọng bảy ngày cuối cùng này, thật đúng là lãng phí! Cô bây giờ nên ở bên cạnh người nhà đến một khắc cuối cùng mới phải!
An Dạ cùng với Bạch Hành ngồi trên một chiếc ghế trong công viên, Tiểu Chu thì đã đi mua bữa trưa.
Ánh mắt An Dạ trôi xa, dừng lại ở cảnh một đứa bé đang chơi đùa với cha của mình, tiếng cười như chuông bạc truyền đến, mang theo sự vui sướng của trẻ thơ, không trộn lẫn cảm xúc thế tục thật là làm cho người nghe khao khát.
Cô tự nhiên cảm thấy trái tim mình yên bình hẳn lại, cô hỏi: "Nếu tìm ra nguyên nhân tử vong cùng với thi thể của Tiểu Nhân, cô ta sẽ bỏ qua cho tôi sao?"
Bạch Hành nghiêng đầu nhìn cô một cái, trông thấy ánh mắt An Dạ phiêu đãng đến phương xa, giống như đang lầm bầm lầu bầu, cũng không phải đang cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/261520/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.