*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tác giả: Thảo Đăng Đại Nhân
Editor: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
— Cảm giác cứ như luôn luôn bị người khác theo dõi.
Mỗi ngày đều có người ở đâu đó nhìn trộm An Dạ, ngẫu nhiên sẽ kề sát lên sống lưng cô, vỗ về làn da nhẵn nhụi của cô, khi thì tránh ở đầu giường hoặc khe hở tủ quần áo, chỉ lộ ra một đôi mắt đỏ tươi nhìn theo, hoặc là trốn dưới gầm giường, bám vào khung giường âm thầm nhìn trộm nhất cử nhất động của người nằm trên đó.
An Dạ chỉ cảm thấy da đầu tê dại. Ngày thường, đa số thời điểm đều không nhìn thấy Tiểu Nhân là bởi vì cô ta... vẫn luôn bám theo bên cạnh mình sao?
Thứ này đến tột cùng là cái gì?
Khó trách An Dạ vẫn luôn có cảm giác bị người khác khống chế, thì ra tất cả đều là do Tiểu Nhân?
Cô ta vẫn ở sau lưng lẳng lặng nhìn An Dạ, thời thời khắc khắc vẫn luôn nhìn An Dạ.
"Há há há..." tiếng cười rùng rợn của Tiểu Nhân vang lên.
Cả người An Dạ đều đang run rẩy, cô muốn mở miệng nói chuyện nhưng dây thanh quản cứ như thể đã bị ai đó cắt đứt, chỉ có thể ú ớ không thành lời...
"Há há há há..."
Là tiếng cười của Tiểu Nhân.
Thì ra, thanh âm lúc trước không phải do trong bụng Tiểu Nhân có người mà do chính cô ta tạo ra.
Tiểu Nhân cúi đầu, mái tóc thật dài loà xoà trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-bat-ngu-ban-bien-tap-dem-khuya/261516/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.