Ánh nắng chiều xế tài chiếu qua khung cửa sổ của một căn phòng trong tòa lâu đài, hình bóng một cô thiếu nữ nhẹ nhàng mở mắt, có lẽ cô bị những tia nắng đó làm cho tỉnh giấc. Cô đứng dậy rời giường để tìm nước uống, vừa đi xuống dưới nhà mùi rượu nồng nặc đã xộc vào mũi cô. Cô lần theo mùi đó đi đến ghế sofa nhìn thấy một con sâu rượu đang nằm trên đó ngủ, liếc mắt nhìn qua tủ rượu mà thấy xót và lầm bầm trong miệng : "Rượu quý của tôi. Cái con sâu rượu Du Du này".
Cùng lúc đó điện thoại trên bàn bỗng dưng kêu lên, một hàng số lạ nhưng cô vẫn nhận ra đó là ai. Cô cầm lên bấm nhận và truyền đến tai cô là giọng nói trầm pha chút lạnh lùng :
"Alo, Du Du à".
"Không phải tôi là An đây. Cô ấy đang ngủ." - Từ An An.
"Vậy à. Được khi nào cô ấy tỉnh dậy thì kêu cô ấy gọi lại cho tôi". - Alex.
Trước khi đầu dây bên kia cúp máy cô lại nói :
"Alex, tôi quyết định trở về nơi đó".
Đầu dây bên kia im lặng một chút rồi mới trả lời :
"Suy nghĩ kỹ chưa".
"Rồi, tôi muốn quay lại nơi đó để tìm hiểu về cái chết của mẹ tôi và bức thư gần đây tôi mới nhận được".
"Được khi nào em đi".
"Tầm 2 tiếng nữa".
"Ừm. Hãy nhớ nơi này luôn là nhà của em, tôi và Du Du luôn ở đây chào đón em về nhà".
Nghe được những câu nói đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-an-an-anh-yeu-em/2708039/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.