Hơn 8 giờ sáng, cô thức dậy thấy anh vẫn đang chăm chú nhìn. Cô dụi mắt hỏi.
" Anh dậy lâu chưa?"
Anh đưa tay lau mắt cho cô nói.
" Em từ lúc đến đây vẫn luôn ngủ trên thảm à."
Cô gật đầu nói.
" Em bị lạ giường ngày đầu đến đây em đã cố làm quen với cái giường nhưng không thể nên đành phải ngủ ở thảm thôi."
Cô ngồi dậy phát hiện anh vẫn đang mặc quần áo cũ bèn đứng dậy kiếm quần áo cho anh thay nhưng chỉ mới vừa đứng lên bước được hai cô thì đã ngã lăn ra đất.
" Hạ Tư Hằng giúp em với."
Anh đứng dậy bế cô lên hỏi.
" Em muốn đi đâu?"
" Vào phòng thay đồ lấy quần áo cho anh thay."
Hạ Tư Hằng mỉm cười đi vào phòng quần áo đi đến chỗ cô chỉ rồi mở ra xem, anh bất ngờ tất cả đều toàn đồ nam hết.
" Sao em lại có đồ nam trong nhà?"
" Là của Ngan Anh, trước khi sang đây em tưởng hai đứa sẽ ở chung với nhau nên gói hành lý xếp đi chung nhưng nào ngờ anh ta không thích ở chung với em nên mới có đồ nam ở đây."
" Anh không thích mặc đồ của người khác."
Từ An An vỗ nhẹ lên vai anh nói.
" Anh cứ mặc tạm đi rồi lát nữa em mua đồ mới cho anh."
Mặc dù đồ còn gắn mác nhưng anh vẫn không thích cho lắm vì cô đã nói vậy nên anh đành nghe theo.
Cô được anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-an-an-anh-yeu-em/2707964/chuong-37.html